Thơ hay về nhà giáo

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: ST
Người gửi: Lê Thị Hải Yến (trang riêng)
Ngày gửi: 12h:27' 15-11-2010
Dung lượng: 72.0 KB
Số lượt tải: 46
Nguồn: ST
Người gửi: Lê Thị Hải Yến (trang riêng)
Ngày gửi: 12h:27' 15-11-2010
Dung lượng: 72.0 KB
Số lượt tải: 46
Số lượt thích:
0 người
THƠ VỀ THẦY GIÁO
Trời Sao... Bầu trời ngàn sao lấp lánh Lung linh ước vọng học trò Mái trường long lanh mắt sáng Ngời ngời ước vọng thầy cô... Trường ơi, là dòng sông mát Giọt trong kiến thức loài người Cho em tắm trong sự thật Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi. Trường ơi, mái nhà em đấy Tuổi thơ gởi mãi nơi này Bảng đen nở dòng chữ trắng Tay thầy vẫy ước mơ bay. Thầy chưa từng dang tay đánh Búp hoa còn giấu trong cành Tuổi thơ cần nhiều cá tính Cho đời đủ sắc tươi xanh Cô ơi dang đôi tay rộng Ôm em siết chặt vào lòng Để đôi mắt em ngấn lệ Long lanh hạt ngọc tình thương Cô ơi ngọt ngào giọng nói Bây giờ đời thiếu tiếng ru Tình thương chảy trên trang giấy Vào đời rửa sạch nỗi đau Thầy cô cùng nhau thắp sáng Niềm tin trong mắt học trò Ngàn sao giữa trời ước vọng Sáng ngời ánh mắt nên thơ. (Nguyễn Chí Long)
Nghĩ Về Thầy Con đứng nhìn dòng sông trôi êm Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược Thấp thoáng chao nghiêng... Khiến con chạnh nhớ về Người Và câu chuyện năm xưa... Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược Khách sang sông tiếp hành trình phía trước Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò? Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương. (Bảo Linh)
Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ Bao năm lên phố, xa làng Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê Nhớ bài tập đọc a ê Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em. Vở ngày thơ ấu lần xem Tình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ i nguệch ngoạc bút chì Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề Thương trường cũ, nhớ làng quê Mơ sao được một ngày về thăm Cô ! (Nguyễn Văn Thiên)
Một Đời Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân Có khó khăn, có hay dở điệp trùng Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng Gần gũi thân thương lại là cách biệt Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến Của lớp người sau mơ vượt đại dương Đơn sơ là những phần đóng góp của mình Vào những ngày qua, chiến tranh gian khổ Ngọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại Chỉ còn soi trang vở trắng học trò. Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏ Công việc khai tâm khiêm tốn người thầy. (Nguyễn Trọng Di)
Hoa Và Ngày 20-11 Nụ hoa hồng ngày xưa ấy Còn rung rinh sắc thắm tươi 20-11 ngày năm ấy Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi Cô tôi mặc áo dài trắng Tóc xanh cài một nụ hồng Ngỡ mùa xuân sang quá Học trò ngơ ngẩn chờ trông... Nụ hoa hồng ngày xưa ấy... Xuân sang, thầy đã bốn mươi Mái tóc chuyển màu bụi phấn Nhành hoa cô có còn cài? Nụ hoa hồng ngày xưa ấy... Tà áo dài trắng nơi nao, Thầy cô - những mùa quả ngọt Em bỗng thành hoa lúc nào. (Phạm Thị Thanh Nhàn)
Chiếc lá đầu tiên Em thấy không, tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước Con ve tiên tri vô tâm báo trước Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu Bài hát đầu, xin hát về trường cũ Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ Sân trường đêm - Rụng xuống trái bàng đêm Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi? "Có
Trời Sao... Bầu trời ngàn sao lấp lánh Lung linh ước vọng học trò Mái trường long lanh mắt sáng Ngời ngời ước vọng thầy cô... Trường ơi, là dòng sông mát Giọt trong kiến thức loài người Cho em tắm trong sự thật Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi. Trường ơi, mái nhà em đấy Tuổi thơ gởi mãi nơi này Bảng đen nở dòng chữ trắng Tay thầy vẫy ước mơ bay. Thầy chưa từng dang tay đánh Búp hoa còn giấu trong cành Tuổi thơ cần nhiều cá tính Cho đời đủ sắc tươi xanh Cô ơi dang đôi tay rộng Ôm em siết chặt vào lòng Để đôi mắt em ngấn lệ Long lanh hạt ngọc tình thương Cô ơi ngọt ngào giọng nói Bây giờ đời thiếu tiếng ru Tình thương chảy trên trang giấy Vào đời rửa sạch nỗi đau Thầy cô cùng nhau thắp sáng Niềm tin trong mắt học trò Ngàn sao giữa trời ước vọng Sáng ngời ánh mắt nên thơ. (Nguyễn Chí Long)
Nghĩ Về Thầy Con đứng nhìn dòng sông trôi êm Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược Thấp thoáng chao nghiêng... Khiến con chạnh nhớ về Người Và câu chuyện năm xưa... Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược Khách sang sông tiếp hành trình phía trước Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò? Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương. (Bảo Linh)
Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ Bao năm lên phố, xa làng Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê Nhớ bài tập đọc a ê Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em. Vở ngày thơ ấu lần xem Tình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ i nguệch ngoạc bút chì Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề Thương trường cũ, nhớ làng quê Mơ sao được một ngày về thăm Cô ! (Nguyễn Văn Thiên)
Một Đời Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân Có khó khăn, có hay dở điệp trùng Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng Gần gũi thân thương lại là cách biệt Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến Của lớp người sau mơ vượt đại dương Đơn sơ là những phần đóng góp của mình Vào những ngày qua, chiến tranh gian khổ Ngọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại Chỉ còn soi trang vở trắng học trò. Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏ Công việc khai tâm khiêm tốn người thầy. (Nguyễn Trọng Di)
Hoa Và Ngày 20-11 Nụ hoa hồng ngày xưa ấy Còn rung rinh sắc thắm tươi 20-11 ngày năm ấy Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi Cô tôi mặc áo dài trắng Tóc xanh cài một nụ hồng Ngỡ mùa xuân sang quá Học trò ngơ ngẩn chờ trông... Nụ hoa hồng ngày xưa ấy... Xuân sang, thầy đã bốn mươi Mái tóc chuyển màu bụi phấn Nhành hoa cô có còn cài? Nụ hoa hồng ngày xưa ấy... Tà áo dài trắng nơi nao, Thầy cô - những mùa quả ngọt Em bỗng thành hoa lúc nào. (Phạm Thị Thanh Nhàn)
Chiếc lá đầu tiên Em thấy không, tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước Con ve tiên tri vô tâm báo trước Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu Bài hát đầu, xin hát về trường cũ Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ Sân trường đêm - Rụng xuống trái bàng đêm Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi? "Có
 






Các ý kiến mới nhất